QUY LUAT

 

 

 

 

 

                  

Mass of Thanksgiving for the Family of St. Therese

Archbishop of Portland in Oregon John G. Vlazny

Our Lady of Sorrows Church, Portland

March 6, 2010

 

This morning we gather here at Our Lady of Sorrows Church to celebrate with the good members of the Family of St. Therese of the Child Jesus as they give thanks to God for their official recognition as a private association of the faithful.  The common norms for God’s people in the Catholic Church allow for associations of the faithful which are distinct from institutes of consecrated life and societies of apostolic life.  In such associations, like the Family of St. Therese, members strive with a common effort to foster a more perfect life.  They may also devote themselves to works of the apostolate, such as initiatives for evangelization, works of piety or charity and those which animate the temple order with the Christian spirit.  In their statutes, the members of this family state that their purpose is to love the Lord, the Good Shepherd, and to come to him through the little way of St. Therese of the Child Jesus.

 

            In following the example of St. Therese, all the members aspire to display complete trust in God’s mercy, to be humble as children before God, to raise their minds and hearts to God continually, to perform their daily tasks of the love of God and neighbor, to promote the little way of St. Therese, to perform spiritual and corporal works of mercy, to be obedient to the Supreme Pontiff and the lawful spirit of the church, and to be involved in the activities of their parishes.

 

            Today we celebrate this Mass in honor of their patroness, St. Therese of the Child Jesus, with hope in our hearts that, like their saintly patroness, they will be truly pleasing to God and faithful partners in the church’s evangelizing mission.  St. Therese, often described as the “little flower of Jesus,” was devout from her childhood and by special permission she entered the cloistered Carmelites of Lisieux in France at age 15.  Her approach to God was a reflection of the spiritual childhood that has been described for us in today’s reading.  In other words, she placed her total trust in the Lord.

 

            The relationship of Therese with God and with others was one of simple love and tenderness.  We fight our battles with all kinds of argumentation and sometimes a mean-spirited disposition.  She fought her battles with prayers, not with works.  She was responsible for the conversion of many people and she still is today.  She teaches us that when hearts are closed we should try to open them to love, not fire. 

 

            As far as the world was concerned, Therese did not have much to show for her time on earth.  Her final words as she gazed at the crucifix were, “Oh, I love Him.  My God, I love you.”  For her, God was everything.  She was nothing.  She described herself as “a little flower who would tell simply what God has done without trying to hide her blessings.”  Her little way greatly impacted Catholics spirituality.  Her autobiography entitled, “The Story of the Soul” taught this “little way” of holiness to generations of people.  It gives us some practical insights about living close to Jesus. 

 

            The gospel message we just heard was the inspiration of the spirituality of St. Therese and hopefully will be the inspiration for the members of her family gathered together today.  Jesus speaks the very same words to us again when he says, “Unless you turn and become like children, you will not enter the kingdom of heaven.  Whoever humbles himself like this child is the greatest in the kingdom of heaven.” 

 

            The life story of St. Therese has been received within many cultures.  Her autobiography has been translated into over 50 languages and dialects.  Her doctrine of spiritual childhood has modeled the paschal mystery.  You give yourself to life, to people, to tasks and to responsibilities with loving care.  In that process you will learn much about yourself and others.  The convictions of Therese are models for those of you who choose to follow her little way.  They are worth mentioning as we prepare for the gift of the Eucharist here this morning. 

 

            First of all, Therese models for us a spirituality which finds its foundation in God’s holy word.  She loved the psalms, the readings of the prophet Isaiah and the letters of St. Paul.  She memorized many passages and pondered them often in prayer.  Today’s second reading was one of her favorites, St. Paul’s First Letter to the Corinthians.  She had wanted to be a martyr, a missionary, a doctor of the church, a warrior like St. Joan of Arc, even a priest.  But in pondering today’s reading from Paul, she found that love was the greatest of all virtues.  And so she set for herself this goal, “I will be love in the heart of the church.”

 

            Her second conviction was rooted in the community life which she shared with her sisters.  Living in community can often be challenging.  So it was for Therese.  It was hard to get along with some of the sisters.  But she decided to love the least lovable ones with all her heart and soul.  She said she wanted to be a Good Samaritan reaching out to roadside casualties.  A smile or good word was the least she could do for any of her sisters.  The Family of St. Therese also seeks fulfillment of their baptismal consecration in giving themselves away generously.  Like Therese, they know that love cannot stand up straight without the companionship of justice.

 

            Finally, Therese was also convinced that in order to be church one had to be in mission.  She herself, together with St. Francis Xavier, the great Jesuit missionary, is one of the official patrons of the church worldwide missionary efforts.  She knew that all of us are called upon to be good news and to make good news for others.  Her mission was working for the salvation of souls.  I remember visiting Lisieux two years ago and I marveled how this young woman, living in a remote village of Normandy and cloistered in a Carmelite convent truly made an impact on the church’s missionary endeavors, wherever they have occurred.  When she chose to center everything about her life in love, she truly believed that it made all the difference in the world.  We too should be similarly expansive and generous in our efforts to be agents of God’s saving grace for people everywhere, not only within our own families or acquaintances.

 

            Today, then, the Family of St. Therese, thanks God for his loving and providential care of our heavenly Father.  I, for my part, thank all of you for your prayers and good works in the service of the church and for your personal and communal embrace of the spiritual childhood of St. Therese.  You have heard God’s call to discipleship in your hearts and you respond generously and faithfully.  We ask the Lord to help more and more people in today’s world to hear his call and to give their hearts to this loving God.  Pope Pius X called Therese “the greatest saint of modern times” when she was canonized in 1925.  In this Eucharist and every day of our lives, let us honor her memory by offering her own final prayer, “Oh, I love him, my God, I love you.”

 

Sáng nay chúng ta họp nhau tại ngôi giáo đường Đức Bà Sầu Bi để hiệp cùng những anh chị em thuộc Gia Đình Teresa Hài Đồng Giêsu dâng lời cảm tạ tri ân lên Thiên Chúa vì do lòng từ nhân của Ngài mà hôm nay họ được chính thức đón nhận như một  Hội riêng biệt của những tín hữu công giáo đạo đức trong địa phận. Các tiêu chuẩn chung chung dành cho các tín hữu trong Giáo Hội Công Giáo cho phép những Hội công giáo đạo đức và, những Hội này thì khác biệt hẳn so với các Dòng Tu và cácTu Hội Tông Đồ khác trong Giáo Hội. Đối với các Hội như thế, giống như Gia Đình của Thánh Teresa hiện diện nơi đây, họ là những thành viên phấn đấu với những cố gắng thường nhật để bồi đắp và nuôi dưỡng cho được một đời sống thánh thiện hoàn hảo. Họ có thể cũng cống hiến đời sống của họ vào các công tác tông đồ của Giáo Hội, giả dụ như là những người tiên phong trong việc rao giảng Nước Thiên Chúa; làm các việc đạo đức hoặc bác ái Kitô giáo và những công tác này làm cho ngôi Thánh Đường sống động tinh thần của những người có Chúa Kitô. Theo Quy Chế của Hội Teresa thì các thành viên của Hội tuyên tín rằng mục đích chính của Hội viên là Yêu mến Thiên Chúa, Đấng Mục Tử Nhân Lành, và đến với Ngài bằng Con Đường Thơ Bé của Thánh Teressa Hài Đồng Giêsu.

 

 

 

Để bước theo gương của Thánh Teresa, tất cả hội viên khao khát và thiết tha bày tỏ lòng tín thác trọn vẹn vào lòng thương xót của Thiên Chúa; trở nên khiêm hạ như những đứa trẻ trước mặt Thiên Chúa; luôn luôn nâng tâm trí và linh hồn lên Chúa; thực hiện những việc thường nhật với lòng yêu mến Thien Chúa và anh chị em xung quanh; quãng bá Con Đường Thơ Ấu thiêng liêng của Chị Thánh Teresa; thực hiện các việc lành phúc đức cũng như các công việc tay chân hàng ngày với lòng nhân ái; trung thành với Đấng Tối Cao trong Giáo Hội và các Đấng có thẩm quyền trong Giáo Hội; và tham gia tích cực vào các hoạt động tông đồ của Giáo Xứ họ đang sống và sinh hoạt.

 

 

 

 

Ngày hôm nay chúng ta dâng Thánh Lễ này để tôn kính Vị Thánh Quan Thầy của Hội, Thánh Nữ Teresa Hài Đồng Giêsu, với ước vọng thâm sâu từ đáy lòng mổi người chúng ta, rằng: tương tự như Vị Thánh Quan Thầy của Hội, ước mong từng hội viên thật sự sống đẹp lòng Thiên Chúa và là những thành viên trung tín trong việc rao giảng Nước Trời trong Giáo Hội. Thánh Nữ Teresa, thường được miêu tả như là một “Bông Hoa Nhỏ của Chúa Giêsu,” đã nhiệt tình từ thuở ấu thơ và bởi phép chuẩn đặc biệt đã gia nhập vào Dòng Kín Carmelites, Lisieux, tại Pháp lúc Chị Thánh ở độ tuổi 15. Sự việc Chị Thánh đến với Thiên Chúa quả là một kỳ tích linh thiêng ấu thơ được trình bày qua bài đọc hôm nay. Nói một cách khác, Chị Thánh đã đặt trọn vẹn lòng tín thác của Chị vào Thiên Chúa.

 

 

 

 

Mối tương giao giữa Chị Thánh Teresa với Thiên Chúa và với người khác là một gương mẫu yêu thương và sự dịu dàng. Chúng ta chiến đấu với cuộc chiến với chính bản thân về đủ loại luận chứng và đôi lúc, với một khuynh hướng hèn hạ, thấp hèn. Chị Thánh đã chiến đấu với chính mình bằng lời cấu nguyện chứ không phải bằng hành động. Chị Thánh đã mang lại sự hoán cải cho nhiều người và Chị vẫn còn như thế cho đến ngày hôm nay. Chị dạy chúng ta rằng một khi trái tim chúng ta bị đóng kín  lại thì chúng ta nên cố gắng mở tung nó ra để yêu thương, không phải để tàn phá tiêu diệt.

 

 

Như chúng ta đã biết, Teresa đã không để lại nhiều cho thế giới về đời sống sống tại thế của Chị. Những lời cuối cùng của Chị khi Chị chiêm ngưỡng cây Thập Giá là: “Ôi, Con yêu Ngài. Lạy Thiên Chúa của lòng con, Con yêu Ngài.” Đối với Chị, Thiên Chúa là tất cả. Chị không là gì cả. Chị đã diển tả Chị như “một bong hoa nhỏ, một bông hoa chỉ biết bộc bạch tỏ lộ những kỳ công Thiên Chúa đã làm cho Chị và không che dấu gì cả.” Con Đường Thơ Ấu của Chị thật sự đã có sức tác động  lớn trong đời sống tâm linh của các tín hữu công giáo. Cuốn tiểu sử của Chị mang tựa đề: “ Câu Chuyện Một Tâm Hồn” đã chỉ dạy “Con Đường Thơ Ấu” của sự hoàn thiện chính bản thân cho nhiều thế hệ của nhân sinh. Con đường này chỉ dẫn chúng ta cách thức sống gần gũi mật thiết với Chúa Giêsu qua việc nhìn thấu suốt được bên trong của sự vật.

 

 

 

 

Bài phúc âm chúng ta vừa nghe đọc là một nguồn cảm hứng về học thuyết thiêng liêng của Thánh Nữ Teresa và ước mong rằng đây cũng là nguồn cảm hứng cho các thành viên của Gia Đỉnh của Thánh Teresa đang họp nhau hôm nay nơi đây. Chúa Giêsu tuyên những lời thật tương tự như vậy cho chúng ta khi Ngài dạy bảo: “Trừ phi các con trở nên giống như những đứa trẻ đáng yêy này, các con sẽ khó mà vào được Nước Trời. Bất cứ ai tự hạ mình xuống giống như đứa trẻ này thì là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.”

 

 

 

 

Cuộc đời của Thánh Teresa đã được biết đến trong nhiều văn hóa. Cuốn tự thuật của Chị đã được chuyển dịch trên 50 ngôn ngữ và tiếng địa phương. Học thuyết về con đường Thơ Ấu Thiêng Liêng của Chị là mẫu mực cho mầu nhiệm vượt qua. Các con trao ban cuộc sống của các con cho cuộc đời, cho con người, cho những thử thách và cho những trách nhiệm thường nhật với sự quan tâm và yêu thương. Trong quá trình đó các con học được nhiều về chính con và về người khác. Sức thu hút đầy thuyết phục của Thánh Teresa là mẫu mực cho chúng con là những người chọn bước theo con đường mà Thánh Nữ đã đi qua. Thật là có giá trị biết bao khi chúng ta chuẩn bị cho các của lễ dâng tiến lên bàn tiệc Thánh Thể nơi đây trong buổi sáng hôm nay.

 

 

 

 

Trước hết, Thánh Teresa nêu gương cho các con một đời sống thiêng liêng dựa trên giáo huấn Phúc Âm. Chị Thánh yêu mến các Ca Vịnh, các bài đọc của Tiên Tri Isaiah và các thư của Thánh Phaolô.  Chị đã nhắc đến nhiều trích đoạn và nghiền ngẫm chúng thường xuyên trong khi cầu nguyện. Bài đọc 2 hôm nay là một trong những đoạn trích Chị Thánh yêu thích, đó là thư thứ 1 của Thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn Corinthians. Chị đã từng ao ước được ơn tử vì đạo, một nhà truyền giáo, một tiến sĩ của Hội Thánh, một chiến sĩ giống như Thánh Joan thành Arc, và ngay cả ước mơ trở thành một linh mục. Nhưng khi suy gẫm lại đoạn trích thư hôm nay của Thánh Phaolô, Chị nhận ra rằng tình yêu chính là điều cốt lỏi quan trọng nhất trong tất cả mọi nhân đức. Và như thế Chị đã dùng Đức Ái như là mục đích cho Chị: “Con sẽ được yêu thương trong lòng Hội Thánh.”

 

 

Sức thu hút kế tiếp của Chị Thánh đã được cấm rễ sâu từ trong cuộc sống cộng đoàn mà Chị cùng chia sẽ với các chị em trong Dòng Tu. Sống trong một cộng đoàn thường sẽ gặp nhiều thử thách. Và điều này cũng không ngoại lệ đối với Teresa. Thật là khó để mà có thể sống hài hoà với một vài chị em trong cộng đoàn. Nhưng Chị Thánh đã quyết định yêu thương hết từ những chị em khó thương nhất với tất cả trái tim và tinh thần của Chị. Chị tâm sự rằng Chị muốn trở nên người Samaritian tốt lành yêu thương ngay cả với những người qua đường ngẫu nhiên. Một nụ cười hoặc một lời nói tốt lành là cái mà Chị có thể trao ra cho các chị em trong Dòng. Gia Đình Teresa cũng tìm kiếm thực hiện lời hứa khi các con được dâng hiến cho Thiên Chúa khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội khi sẵn sang trao ra cuộc sống của các con một cách quãng đại. Như Thánh Teresa, các con biết rằng tình yêu không thể đứng thẳng mà không có sự đồng hành của công lý.

 

 

 

Sau hết, Teresa cũng đã thuyết phục  rằng để trở thành Giáo Hội mọi người phải mang trọng trách. Chị Thánh, cùng với Thánh Francis Xavier, một nhà truyền giáo lừng danh của Dòng Tên, là một trong những Vị Bổn Mạng cho các xứ truyền giáo. Chị Thánh đã biết rằng tất cả chúng ta được kêu gọi trở thành Tin Mừng và mang Tin Mừng đến cho người khác. Sứ vụ của Chị Thánh là mang các linh hồn về với nguồn Cứu Độ.  Cha còn nhớ khi Cha đến thăm viếng Lisieuz vào khoảng 2 năm trước đây và Cha đã ngạc nhiên và chiêm ngưỡng người phụ nữ trẻ này, sống tại một làng xa xăm hẻo lánh Normandy và tại đan viện Dòng Kín Carmelite thật sự đã trở thành  và có một ảnh hưởng thu hút những nhà truyền giáo trong Giáo Hội, ở bất cứ nơi nào. Khi Chị Thánh chọn đặt tình yêu làm trung tâm điểm của cuộc đời Chị, Chị thật sự tin thưởng rằng tình yêu sẽ làm cho thế giới trở thành đa dạng. Chúng ta cũng nên mở rộng và quãng đại trong mọi cố gắng để trở nên những môi giới của ơn Thiên Chúa Cứu Độ cho mọi người ở mọi nơi, không chỉ trong gia đình của chúng ta hoặc cho những người chúng ta quen biết.

 

 

 

 

 

 

 

Hôm nay, như thế, Gia Đình Teresa, tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã yêu thương và sự quan phòng che chở của một người Cha trên trời. Cha, trong nhiệm vụ mục tử của Cha, cám ơn tất cả chúng con vi những lời cầu nguyện và những việc làm tốt đẹp của các con đã dâng hiến trong Giáo Hội, và lòng yêu mến cá nhân cũng như chung chung đối với con đường thơ bé thiêng liêng của Thánh Teresa. Chúng con đã nghe tiếng Chúa gọi từ trong thâm tâm của chúng ta tham gia vào hàng môn đồ và các con đã đáp trả một cách thật quãng đại và trung thành. Chúng ta cầu xin Thiên Chúa giúp cho nhiều và nhiều người trong thế giới hôm nay biết lắng nghe tiếng Chúa kêu gọi và đáp trả bằng trọn trái tim đối với Thiên Chúa tình thương. Đức Thánh Cha Piô X đã gọi ThánhTeresa “Vị Thánh vĩ đại của thời đại” khi Chị được phong thánh năm 1925. Nơi bàn tiệc Thánh Thể và mọi ngày trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta hãy cẩn kính những ký ức của Chị Thánh bằng cách dâng lên Thiên Chúa qua lời kinh nguyện cuối đời của Chị: “Ôi, Con yêu Ngài, Lạy Thiên Chúa của con, Con yêu Ngài.”